Biết đủ, hạnh phúc sẽ tới

“Hạnh phúc thường đến bất ngờ. Nếu bạn truy cầu nó, nó sẽ dẫn bạn đi lòng vòng, và bạn sẽ chẳng bao giờ đạt được. Hãy cứ theo đuổi những điều khác, và rất có thể là bạn sẽ bắt gặp hạnh phúc mà không cần phải chờ mong” – Nathaniel Hawthorne

Khái niệm về hạnh phúc của mỗi người chắc chắn không ai giống ai hoàn toàn. Có người quan niệm hạnh phúc là tiền bạc,vật chất, nhà lầu xe hơi. Có người quan niệm hạnh phúc là được thưởng thức những món ăn ngon, đi du lịch ở những nơi đẹp tựa thiên đàng. Một số người lại cho rằng, hạnh phúc chỉ đơn giản rằng cha mẹ khỏe mạnh, con cái ngoan ngoãn, vợ chồng yêu thương nhau…

Sẽ thật sai lầm nếu như chúng ta đem bản thân mình ra làm tiêu chuẩn để phán xét người khác, bởi mỗi người có những nhu cầu và suy nghĩ khác nhau. Giả dụ như khi bạn không sở hữu gương mặt ưa nhìn, hạnh phúc của bạn đôi khi chỉ là một lần được người khác ngắm nhìn, công nhận. Khi bạn gặp vấn đề về sức khỏe, hạnh phúc chắc chắn không phải những chiếc xe ô tô đẳng cấp, hạnh phúc chỉ là được đi lại trên chính đôi chân của mình mà thôi. Khi bạn khá giả về kinh tế, thứ hạnh phúc mà bạn cần là những bữa cơm gia đình, tiếng chồng con ấm áp, cười đùa con khi bạn nghèo túng, một chén cơm, một manh áo cũng là thứ hạnh phúc to lớn, khát khao.

(Ảnh minh họa)

Mỗi người có một quan niệm khác nhau về hạnh phúc. Bạn quan niệm thế nào là hạnh phúc của mình? Còn hạnh phúc của tôi, hãy để tôi kể cho bạn nghe nhé.

Tôi là một “bà mẹ bỉm sữa” chính hiệu với hai cô công chúa sinh đôi vừa chào đời cách đây mười bảy tháng. Hiện tại tôi đang làm việc tại một trường tiểu học, còn chồng công tác tại một nhà máy thép với vị trí nhân viên kỹ thuật. Anh không đẹp trai nhưng tốt tính, chiều vợ và thương con hết mực.

Có chút kiến thức về làm đẹp, nhiều người rủ tôi hùn vốn kinh doanh, mở spa… tất cả tôi đều từ chối. Không phải tôi không muốn có nhiều tiền đâu, chỉ đơn giản vì tôi thấy mình không hợp làm kinh doanh, không giỏi tính toán và cả không có tố chất để trở thành một bà chủ.

Tôi hạnh phúc khi hàng ngày đứng trên bục giảng, truyền dạy kiến thức cho những cô cậu học trò bé bỏng của mình. Dù đôi lúc công việc có cực nhọc, dù đôi lúc có sơ xuất… nhưng những ánh mắt xoe tròn ngây thơ của các em khi nhìn vào giúp tôi tìm được cảm giác yên bình trong đó. Tôi đã thử nhiều công việc khác nhau, có thể hơn về tài chính, có thể hơn về chế độ đãi ngộ… Nhưng chỉ khi đứng trên bục giảng, tôi mới cảm thấy thoải mái và tự tin. Tôi chỉ là một nhân viên bình thường, nhưng tôi lúc nào cũng luôn vui vẻ khi làm việc dưới trướng của một người giỏi giang, đáng tin cậy, kính trọng và đáng để phò tá.

Tôi mãn nguyện khi mỗi sáng trước khi đi làm, được tự tay ủi cho chồng từng cái áo. Buổi tối trở về căn nhà nhỏ, cả gia đình cùng quây quần bên nhau. Tôi trân trọng từng lời anh nói lúc gia đình cơm không lành canh không ngọt: “Đã là vợ chồng, ai mở lời xin lỗi trước không quan trọng. Quan trọng là sau đó cả hai cảm thấy thanh thản và yêu thương nhau nhiều hơn”.

Tình yêu không đến từ sự giàu có, uy quyền mà nó đến từ sự hòa hợp. Tôi cảm nhận rất rõ sự hòa hợp này giữa mình và chồng. Chỉ có sự hòa hợp, thấu hiểu mới khiến con người ta chuyển từ tức giận thành thông cảm, từ buồn bã thành lạc quan. Và cũng chỉ có tình yêu mới khiến ta ngồi trên chiếc xe đạp mà vẫn vui vẻ, chứ không phải ngồi trong chiếc xe hơi mà đôi mắt ướt đẫm lệ nhòa, dâng trào xót xa.

(Ảnh minh họa)

Tôi hài lòng khi có hai cô con gái song sinh khỏe mạnh, kháu khỉnh dù bà con, hàng xóm luôn khuyên vợ chồng tôi cố gắng có thêm cậu con trai, nối dõi tông đường. Đáp lại họ, tôi lịch sự nói câu từ chối. Tôi không sợ đẻ đau, xấu xí, đơn giản chỉ là tôi không có gì phải phàn nàn với hai con gái ngoan ngoãn của mình. Tôi vẫn luôn nhớ tới khẩu hiệu “Dù gái hay trai, chỉ hai là đủ” của nước nhà. Con nào cũng là con mình dứt ruột đẻ ra, trai hay gái không quan trọng. Điều quan trọng là chúng ta – có dạy con ngoan ngoãn, lễ phép, hiếu thảo được hay không.

Tôi hạnh phúc khi mỗi buổi chiều, sau giờ làm việc căng thẳng bước chân qua bậc cửa nhà có thể gác lại mọi thứ có liên quan đến công việc toàn tâm toàn ý chăm sóc cho gia đình thư thái tận hưởng phần thời gian còn lại của một ngày.

Tôi mãn nguyện khi được từng ngày kề cận, chứng kiến con cái lớn khôn. Được nắm tay con băng qua đường, được vẫy tay, hôn và dõi theo khi con khuất sau cánh cổng trường hay đơn giản chỉ là trao cho con một cái ôm khi chúng cảm thấy mệt mỏi, cần chia sẻ và động viên.

Tôi tự hào vì trở thành một người con hiếu thảo đúng nghĩa, đủ thời gian và tình yêu thương ở bên chăm sóc cha mẹ nhưng lúc ốm đau, bệnh tật. Có điều gì hạnh phúc hơn đối với cha mẹ ta – những người đã hi sinh cả tuổi xuân, lo lắng, dạy bảo từng li từng tí cho con cái bằng việc về già được chính những người con ấy đền đáp, phụng dưỡng?

Có muôn vàn con đường dẫn tới hạnh phúc, nhưng bạn biết không? Hạnh phúc chỉ tới khi chúng ta biết đủ. Dù bạn chọn giàu có hay đủ ăn đủ mặc, chọn cho mình con đường trở thành doanh nhân thành đạt hay “nữ hoàng lao động”, là phu nhân sếp lớn hay chỉ là bà nội trợ bình thường… chỉ cần hài lòng với mục đích sống, cuộc đời khắc sẽ mỉm cười an yên!

Theo mevacon


[ess_post]